;
Showing posts with label truyen-doi-song. Show all posts

Em đến rồi đi

Phương Chi cùng học với tôi từ thủa nhỏ, cô là bạn thân của tôi, sau khi chúng tôi học hết cấp III chi chọn cho mình còn đường đại học còn tôi đi học nghề.
Tôi học sửa chữa điện tử điện lạnh, còn Phương Chi học sư phạm. Cô ấy học 4 năm còn tôi học nghề chỉ 2 năm.
Khi tôi bước chân đi làm thì chi học năm thứ 2, Chi học trên Hà Nội còn tôi học và làm việc tại một tỉnh lẻ,
Sau khi ra đi làm tôi đã lên hà nội gặp chi, Chi đưa tôi đi thăm quan ở thủ đô Hà Nội, Nhìn chi giờ khác trước rất nhiều, cô bạn thân ngày nào của tôi giờ đã trở thành một nữ sinh trường đại sư phạm Hà Nội.
Chi sinh gái hơn trước rất nhiều, và rồi tôi đã yêu Chi từ khi nào tôi cũng không hay.
Chi vẫn con tôi là người bạn thân của cô, chi đã có người yêu còn tôi yêu chi chỉ là tình yêu đơn phương từ một phía.

Tình cảm tôi dành cho chi ngày một lớn dần lên, tôi quan tâm lo lắng đến từng miếng ăn giấc ngủ của chi, tôi thường xuyên nhắn tin gọi điện chia sẻ những tâm sự cùng chi,
Rồi một ngày chi và người yêu của cô chia tay nhau, chi đã khóc rất nhiều, tôi đã lên Hà Nội làm để gần chi tiện chăm sóc và an ui cô.
Tình cảm của tôi dành cho chi cuối cùng cũng được chi đáp lại, tôi vui mừng khôn xiết, và rồi chúng tôi yêu nhau.
Năm tháng trôi qua tình yêu của chúng tôi lớn dần lên,
Ngày chi tốt nghiệp đại học, rồi chi ra trường đi làm, cô là giáo viên dậy trẻ, Chi được cử đi công tác và dậy trẻ ở vùng núi, còn cái nghề của tôi thì phải ở thành phố mấy có thể kiếm sống được.
Chúng tôi xa nhau từ đó.
Chi mới ra trường, công việc bận rộn, chi lao đầu vào công việc và tôi cũng thế, thời gian dành cho nhau cũng ít đi.
Một tuần tôi xuống thăm chi một lần, Một năm sau khi công tác trên vùng núi chi được chuyển công tác về Hà Nội.
Lại một lần nữa tôi thấy ông trời không bất công với mình, truyện tình yêu của chúng tôi cứ thế êm đềm hạnh phúc bên nhau.
Chi về Hà Nội làm việc, cô đã phấn đấu và lên làm hiệu trưởng còn tôi vẫn chỉ là một anh chàng sửa chữa đồ điện tử điện lạnh.
Sau một thời gian Chi trở về Hà Nội làm tôi đã nói tới chuyện tương lai của hai đứa, Nhưng Chi lảng đi và nói rằng để từ từ vì Chi chưa muốn lập gia đình ngay.
Tôi đã nhiều lần nói tới chuyện tương lai của hai đứa, làm chi cáu, tôi cũng không hiểu vì sao chúng tôi yêu nhau mà chi lại không muốn cưới,
Một lần tôi đi làm tại tỉnh lẻ và ở lại đó 1 tuần, một tuần với tôi trôi qua thật lâu, cuối cùng cái tuần đó cũng qua đi, tôi vui mừng vì sắp được gặp chi.
Điện thoai tôi rung lên vì tin nhắn của chi, nghĩ thầm chắc chi mong mình về lắm, tôi không ngờ, mở dòng tin nhắn ra tim tôi nhói đau,
"Anh ah mình chia tay nhé, em xin lỗi em không còn yêu anh nữa"
Tôi điện thoại lại cho chi Ngay lập tức, nhưng điện thoại của chi không liên lạc được, tôi quay về hà nội, tìm chi, tới trường chi dậy mọi người nói chi chuyển công tác rồi, nhưng không ai rõ chi chuyển công tác đi đâu, và tôi đến  nơi chi trọ, thì bà chủ nhà nói chi chuyển đi rôi,
Tôi về quê tìm gặp chi nhưng gia đình không ai hay chi ở đâu, mọi người nói chi vẫn liên lạc về nhà bằng số điện thoại bưu điện, nên cả nhà không gọi lên mà chỉ chi điện về, cô cũng chỉ nói sống trên hà nội không cho địa chỉ.
Tôi tìm chi khắp mọi nơi, Tôi cũng không tim được chi,
Tại sao thế em đến rồi lại đi để cho tôi bao ưu phiền, Nếu em đọc được những dòng tâm sự của tôi, tôi mong em hãy hạnh phúc, truyện tình yêu của chúng mình có lẽ chỉ đến thế.


No comments
Tags:

Người đàn bà xưa

Cả làng, cả xã ai cũng bảo mẹ tôi có một không hai, lấy ân báo oán. Tiếng lành đồn xa, nhờ đức hạnh của mẹ đã cho chúng tôi sự yêu thương, nể trọng của gia đình nhà chồng, các con gí của chúng tôi được nhà nội coi như báu vật, vì bây giờ con gái còn quý hơn con trai…


Tôi là chị cả của ba cô em gái, là đứa được hưởng sự ưu ái nhất trong bốn chị em "vì ruộng sâu trâu nái không bằng con gí đầu lòng" nhưng những ngày sung sướng của tôi chỉ là hai năm đầu làm dâu của mẹ. Bố tôi là con trưởng nên đến bé Hai cũng là con gái nên mẹ tôi bị nhà chồng hắt hủi, ghẻ lạnh. Bố ở đơn vị thỉnh thoảng mới về, mẹ sống cùng ông bà nội, vừa làm ruộng vừa đan nón. Tôi còn nhớ khi nghe tin mẹ đẻ bé Ba vẫn là con gái bà nội đã chửi ầm nhà và không đem cơm đến trạm xá cho mẹ. Bác Huệ là bạn mẹ đến thăm biết chuyện nên mới mang cơm vào cho mẹ. Giọt sữa đầu tiên bé Ba được bú là bát cơm chan đẫm nước mắt của mẹ. Một tuần sau bố mới về nhưng mẹ chẳng dám kể cho bố biết, mẹ bảo: “ Bố mày biết thì giải quyết được gì, chỉ khổ bố mày thêm…”.

Rồi mẹ cũng mang thai đứa thứ tư. Người mẹ gầy xanh mong manh ôm cái bụng to tướng ngồi băm rau cho lợn, gánh phân bón ruộng mà ai cũng ái ngại chỉ mong mẹ đẻ được đứa con trai cho đỡ khổ. Vậy mà bé Út vẫn là gái. Lần này thì bà nội ép bố tôi phải li dị vợ nhưng bố tôi cứ lầm lì chẳng nói chẳng rằng. Ngày ấy một mình mẹ phải nuôi bốn đứa con khốn khổ đến cùng cực. Mẹ quần quật với ruộng vườn, gà lợn, với đàn con, đêm đến lại ngồi khâu nón đến khuya, đẻ xong mẹ cũng chẵng kiên cử gì, vừa rời trạm xá về đến nhà là lao vào việc. Vậy mà mỗi lần bố tôi vế là bà nội lại than thở kể tội mẹ tôi lười biếng, bất hiếu, không giúp gì được cho nhà chồng.

Khi thím tôi sinh con trai thì ông bà nội đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà, giành nhà cho chú. Bố tôi cũng chẳng tranh cãi, bố nói :” Ai bảo không sinh được con trai…”. Năm tôi 15 tuổi bố tôi bị tai nạn chết, khi ấy chị em tôi đã biết giúp mẹ nhiều việc. Tối tối thấy mẹ con cùng ngồi khâu nón, đứa lớn dạy đứa bé học, nhà có tiếng cười nói ríu rít, mẹ đã nhàn hơn, không còn khóc thầm nữa. Tôi đã định nghỉ học để đi làm, nhưng mẹ cương quyết bảo: “ Không đứa nào được bỏ học, mẹ có ăn rau, ăn cháo cũng để mấy đứa học hết đại học kẻo bên nội mắng mẹ hèn, không nuôi nổi con”. Bốn chị em tôi chẳng phụ công mẹ, đứa nào cũng học xong đại học, cũng có công việc ổn định với thu nhập khá. Chị em tôi đã xây được cho mẹ ngôi nhà khang trang. Trong khi ấy nhà chú tôi càng ngày càng lụn bại vì thằng Ngọc càng lớn càng hư đốn, bé thì chẳng chịu học hành, lớn chẳng lo làm ăn chỉ lao vào ăn chơi đua đòi. Khi thằng Ngọc thua bạc đem cầm cả nhà, bà nội uất quá xuất huyết não nên nằm liệt, mẹ tôi đã gọi mấy chị em tôi lại bảo: “Đứa nào có tiền cho mẹ vay để chuộc lại cái nhà cho ông bà nội ở. Dù sao đó cũng là nơi bố chúng mày và bốn đứa chúng mày được sinh ra…”. Nghĩ đến cách cư xử của ông bà và chú thím với mẹ con tôi trước kia chẳng đứa nào muốn giúp, mà giúp cho đứa cờ bạc lại càng không muốn, nhưng mẹ tôi nói: “Mẹ muốn thay bố gánh trách nhiệm gia đình, chúng mày hãy biết khoan dung, sống nhân hậu thì kiếp sau sẽ sướng…”.

Mẹ tôi chuộc lại nhà nhưng vẫn để ông bà và gia đình chú ở để hương khói tổ tiên, hàng ngày mẹ vẫn qua lại chăm sóc bà nội. Cả làng, cả xã ai cũng bảo mẹ tôi có một không hai, lấy ân báo oán. Tiếng lành đồn xa, nhờ đức hạnh của mẹ đã cho chúng tôi sự yêu thương, nể trọng của gia đình nhà chồng, các con gí của chúng tôi được nhà nội coi như báu vật, vì bây giờ con gái còn quý hơn con trai….



No comments
Tags: